Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

Có lẽ nào là yêu ?



Đã là ngày thứ bảy Duy đến đây. Bãi biển này cứ biêng biếc và rì rào níu chân anh mãi. Một ngày, không sáng thì chiều, Duy nhất định phải một lần thả bộ dọc bờ biển dài tít tắp, khua chân vào những con sóng liếm vào bờ, hít thở thứ không khí trong khiết, thoảng mùi hương muối mằn mặn của quê nhà. Bao lâu rồi anh mới được trở về...

Thời gian du học năm năm có thể làm cho người ta thay đổi, không ít thì nhiều. Quả vậy, Duy, từ cậu bé mười lăm tuổi nhút nhát chưa một lần nắm tay cô gái mình thích, lột xác thành chàng công tử đào hoa nơi xứ người. Duy ở Mỹ khác với Duy ở Việt Nam. Ở nơi xa hoa và xô bồ hơn gấp nhiều lần quê nhà, anh phải tự học cách thích nghi để sống. Loay hoay trong suốt hơn năm trời, Duy bắt đầu thực sự lột xác. Mái tóc đen ngô ngố ngày nào đã được cắt tỉa lại và nhuộm sang nâu hạt dẻ sành điệu. Cách ăn mặc cũng không còn cảm giác “quê quê” và nhà lành như trước nữa. Cộng với chiếc mũi thanh gọn trên khuôn mặt điển trai sáng sủa, chàng trai châu Á dáng người dong dỏng cao với vẻ đẹp thuần Á Đông bỗng trở thành tâm điểm của các cô nàng học sinh đáo để. Một vài bức thư làm quen, tỏ tình, hay những lần “tình cờ” chạm mặt đã được các nàng áp dụng để chinh phục trái tim Duy. Và cũng nhiều lần, Duy đồng ý về mối quan hệ được gọi là cặp kè. Nhưng chẳng khi nào bền. Khi người ta có được điều gì quá nhiều, người ta không có thói quen trân trọng nó nữa. Mấy ngày trước Duy cặp với cô gái tóc đỏ xinh đẹp này, vài hôm sau lại thấy anh ôm eo cô gái mắt xanh dễ thương khác. Ngoài việc học tập nghiêm túc, chuyện tình cảm với Duy giống như kiểu giải trí thông thường. Và anh cũng quen rồi. Thế rồi bỗng dưng Duy chán. Những kiểu tình cảm yêu đương chóng vánh không làm Duy vui nhiều như trước. Anh bắt đầu mỏi mệt với guồng quay điên đảo của cuộc sống nơi xứ người. Rất nhiều lần, Duy thèm bắt gặp chút Việt Nam ở nước Mỹ. Duy thèm được nói tiếng mẹ đẻ giữa nơi người ta cứ liên tục “thank you”, “sorry”, “whatever”… Duy nghe lòng mình nhớ nhung quê nhà. Và Duy về. Bất ngờ và nhanh lẹ. Duy chấm dứt hẳn những mối tình vắt vai lỏng lẻo, thu xếp hết việc học, xách vali về nước, chẳng ngoái đầu nhìn lại một lần.

Duy về vào giữa mùa thu. Anh đã đi hết nửa mùa thu trước nơi xa xứ, giờ về đây, đi nốt nửa mùa thu còn lại dọc bãi biển hoang hoải dài này. Năm năm ở Mỹ, Duy không nhiều lần ra biển, thường chỉ ghé thăm biển vào những buổi picnic ầm ĩ như một cuộc hẹn hò tập thể, mỗi lần Duy cặp với một cô khác nhau. Không đọng lại bao nhiêu trong ký ức vội vã của anh. Biển xứ người vĩnh viễn không cho Duy cảm giác thân quen. Về đây, biển hiền hòa, xanh biếc, nồng mặn mùi thân thương như nhớ nhung Duy từ kiếp nào, ôm trọn anh vào lòng rộng lớn. Duy bắt gặp mình bình yên.

Và biển cho Duy bắt gặp nhiều hơn một sự bình yên.

Có gì đó, như là tình yêu…

***

Trong vài lần dạo biển, Duy hay gặp một cô bé, trông có vẻ ít tuổi hơn anh, ngồi một mình nghịch cát trên bờ. Thỉnh thoảng cô bé cũng đi bộ vài dạo trên mép nước, khuôn mặt điềm nhiên và thong thả như chẳng vướng bận điều gì. Ban đầu, Duy thấy cô bé hay hay, về sau nhìn kĩ hơn, anh thấy cô rõ ràng rất xinh. Có gì đó cuốn hút trong nét mặt bình thản dễ thương ấy. Sau nhiều lần quan sát và thích thú, Duy quyết định làm quen. Về cơ bản là Duy chỉ làm quen vì thích chứ không phải vì bản tính đào hoa. Chiều hôm ấy nắng hiền, gần cuối thu trời bàng bạc một tẹo nhưng vẫn trong sáng, có lẽ thích hợp cho một khởi đầu thú vị. Duy chậm rãi tiến đến gần cô bé - đang ngồi khua chân vào nước và nghịch mấy vỏ ốc. Thấy cô bé xoay xoay mãi một vỏ ốc xinh đẹp trên tay, Duy nghĩ ra cách làm quen bằng việc cúi người xuống, nhìn chăm chăm vào chiếc vỏ ốc và nghiêng đầu hỏi:

- Tên gì ấy nhỉ? Đẹp thật!

Cô gái giật mình nhận ra có người hỏi mình, ngước nhìn lên, và nhoẻn miệng cười thật tươi, như đã quen Duy từ lâu lắm rồi. Cô nâng chiếc vỏ màu tím lên gần Duy và nói:

- Tiểu Tiểu.

Rồi cô cười một cái thật đáo để. Duy hơi bất ngờ. Anh khẽ ngồi xuống cạnh cô gái, cầm chiếc vỏ ốc trên tay, nói như cười:

- Em đặt tên cho cả mấy vỏ ốc này á?

- Những thứ mình thích, nhất định phải có tên để mà gọi. – Cô bé quay sang Duy đang nghịch chiếc vỏ ốc tím của mình, chìa bàn tay phải ra. – Chào anh, em là biển.

- Gì cơ? – Duy nhíu mày hỏi lại. – Em tên gì cơ?

- À… Em tên Hải. Hì.

Duy ậm ừ gật đầu rồi đưa tay bắt lấy bàn tay nhỏ xíu trắng ngần kia:

- Anh là Duy.

- Anh Duy mới đi du học về hả?

- Sao em biết? – Duy ngạc nhiên hết sức.

- Đoán. Anh không nghe thấy giọng mình nói tiếng Việt ngọng nghịu thế nào à? Hi hi.

- À. – Duy gật gù. – Phải rồi nhỉ. Anh quên mất. Em đáo để đấy.

Rồi cả hai cùng cười. Sắp sửa hoàng hôn. Duy và Hải cùng ngồi đung đưa chân vào những cơn sóng dài, lặng yên nghịch những vỏ ốc kiếm được, loay hoay trong những suy nghĩ riêng, thi thoảng lại đùa nhau một vài câu tếu táo để cười phá lên. Hình như cả hai đang chờ một điều gì đó. Duy vươn vai cho thoải mái, nói như trông đợi:

- Hoàng hôn trên biển chắc đẹp lắm nhỉ!

- Ha ha. – Hải chợt phá lên cười. – Anh ngốc à? Biển Đông làm sao thấy hoàng hôn!

Bất chợt Duy thấy tẽn tò kinh khủng. Những lần trước ra đây anh đều về trước khi mặt trời lặn. Cộng với những năm tháng dài xa biển làm anh thật sự quên mất đây là biển Đông, không thể ngắm cảnh hoàng hôn cực lãng mạn trên biển được. Thật buồn cười khi nãy giờ mình ngồi chờ – Duy nghĩ, và tự trách mình ngốc mãi. Anh lấy tay vò vò mớ tóc nâu trên đầu mình để che đi vẻ bối rối và cười toe khi bắt gặp ánh mắt của Hải:

- Lâu rồi nên anh quên.

- Bao nhiêu năm rồi?

- Chắc là năm.

- Thảo nào. – Hải vẫn xoay xoay chiếc vỏ ốc mang tên “Tiểu Tiểu” trên tay. – Lúc ấy em mới học lớp sáu.

- Vậy giờ em mới học lớp mười một thôi á? – Duy tròn mắt.

- Vâng. Nhìn em… già lắm à? – Hải lườm mắt tinh nghịch.

- Không. Nhưng cách nói chuyện… không giống lắm.

Hải cười toe:

- Cứ cho là em lanh lợi đi. Ha ha.

Cuộc làm quen đã diễn ra như thế. Theo một cách Duy hoàn toàn không hề nghĩ tới. Duy đã hình dung cô bé xinh xắn này hẳn là vô cùng hiền lành, dịu dàng, sẽ lỏn lẻn cười theo những câu nói đùa của Duy. Anh không bao giờ nghĩ anh lại là người gần như bị động. Cô gái tên Hải bé nhỏ dễ thương này quả thật đáo để và thú vị hơn anh tưởng. Cô gái có đôi mắt nâu trong veo và hay cười, hình như đã bắt hồn anh vào một chiều giữa thu nồng nàn mùi gió biển. Đến lúc chia tay, Hải gọi Duy lại, chìa bàn tay bé nhỏ đặt chiếc vỏ ốc tím thẫm:

- Tặng Tiểu Tiểu cho anh này.

- Thật á? Em thích mà. – Duy cười.

- Thì giữ hộ em vậy.

Duy cầm chắc “Tiểu Tiểu” trong tay, định đi về thì nhớ sực ra và quay lại:

- Ngày nào em cũng ra đây chứ?

- Thường xuyên. Nhưng không có một giờ cố định đâu. Phải có duyên mới gặp đấy.

Hải mỉm cười và quay đi, về hướng ngược lại. Mái tóc dài đen nhánh tung bay theo chiều gió, những lọn tóc rối bời mặc sức đong đưa… Mặt trời đã lặn ở một phương trời khác, nhưng phương trời này vẫn ửng lên vẻ đẹp lạ lùng.

***

Chiều hôm sau, Duy sửa soạn ra biển từ rất sớm. Trước khi đi, anh đã thay đi thay lại hàng chục cái áo thun anh ưng nhất, chỉ để tìm ra bộ dạng sporty nhất có thể. Rồi lại đứng trước gương chỉnh sửa mái tóc nâu vốn đẹp mê hồn ra mấy kiểu nữa và phân vân hoài không biết nên vuốt gọn hay đánh rối cho phong trần. Quả thật, cô gái kia đã bắt gọn hồn Duy rồi. Nhưng chàng trai đa tình ngốc nghếch không biết rằng mình sắp tẽn tò thêm lần nữa. Bởi vì…

Duy loanh quanh trên bãi biển suốt mấy giờ đồng hồ vẫn chẳng thấy bóng dáng xinh xắn ấy đâu. Cứ thấy từ xa có ai ngồi nghịch cát, nhặt vỏ ốc là Duy mừng rỡ chạy đến, nhưng chẳng lần nào là Hải. Hải đang ở đâu thế không biết, Duy tự hỏi và sốt ruột quá chừng. Nhưng bao nhiêu lo lắng và trông đợi của Duy đều chẳng ích gì khi hoàng hôn đã phủ xuống từ đời nào, Hải cũng chẳng hề xuất hiện. Chỉ là những bóng dáng na ná, hay những hành động tương tự làm Duy nhầm lẫn. Duy thấy mình ngốc nghếch và buồn cười quá. Ngày xưa chỉ có những cô gái tìm Duy, và phát cuồng vì Duy. Duy có đời nào mảy may quan tâm đến ai. Thế mà giờ… Duy tự trách mình ngốc rồi buồn bã ra về, không quên ngoái lại lần nữa, vẫn mong chờ một dánh hình quen. Nhưng dường như chỉ tăng thêm phần ngờ nghệch trong anh.

Về nhà, Duy cứ suy nghĩ mãi về cô bé tên Hải ấy. Là cô bé nói dối anh, hay cô đã gặp vấn đề gì không đến được? Hay cô chỉ đùa anh cho vui? Hay là… Bao nhiêu nghi vấn đặt ra làm Duy thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ, anh thấy biển…

Hôm sau, Duy vẫn ra từ khá sớm. Và trước khi đi anh vẫn tăm tia chăm chút cho vẻ ngoài của mình như hôm trước. Chỉ là không sốt sắng bằng. Mái tóc nâu được đánh rối trông lãng tử và đẹp hơn bao giờ hết. Anh thả bộ dọc bờ biển vì chưa thấy Hải đến. Trong lòng lại dậy lên nỗi bâng khuâng. Đến khi anh lang thang được hai vòng thì bất chợt thấy cô gái ấy đang ngồi nghịch cát ở chỗ cũ. Ánh mắt hoàn toàn điềm nhiên như không. Duy ngơ ngác chạy đến, ngồi phịch xuống, nói như trách:

- Hôm qua em không đến đây à?

- Có chứ. – Hải trả lời thản nhiên.

- Nói dối. Anh không thấy.

- Anh đến giờ này à?

- Ừ. Anh luôn ra giờ này mà.

- Hôm qua em đến vào buổi sáng. – Hải cười gọn ơ.

Duy ngẩn ngơ nhìn Hải, rồi lại cười phá lên để giễu mình. Ừ nhỉ, Hải đã nói không đến vào một giờ cố định đâu mà. Tại anh sốt sắng và ngớ ngẩn quá. Anh chẳng nói được lời nào, đang yên lặng để chữa thẹn thì Hải quay sang bắt chuyện trước:

- Không phải là hôm qua anh tìm em đấy chứ?

- Anh đến theo thói quen và không thấy em thôi. – Duy nói dối.

Bất chợt Hải ghé sát mặt vào Duy, nhìn vào mắt anh rồi cười toe toét:

- Đôi mắt đẹp đang phản bội anh kìa. Đồng tử giãn ra to lắm đấy. Hi hi.

Duy bối rối lấy tay dí vào trán Hải đẩy ra. Sao cô gái này phải quá thông minh như vậy để anh luống cuống không phải là mình nữa? Hay… đây mới chính là Duy? Về đây, biển hiền hòa đã tẩy sạch những đào hoa lãng tử khỏi người Duy, trả lại Duy hiền lành ngốc nghếch như ngày của năm năm xa xôi về trước. Về đây, Duy gặp một nụ cười trong khiết anh chưa từng bắt gặp ở đất Mỹ, làm cho tim anh đập nhanh một nhịp.

Duy bỗng chìa tay ra, nói như ra lệnh:

- Điện thoại em đâu?

- Làm gì cơ?

- Lưu số anh để khi nào đến buổi sáng thì báo.

- Làm gì? Không thích đấy! – Hải lắc lắc mái tóc tinh nghịch.

-Thôi được rồi, - Duy lôi điện thoại ra, rà tay lên bàn phím. – đọc số em anh lưu vậy. Vinh dự lắm đấy nhé. Anh chẳng mấy khi lưu số ai đâu.

- Mặc kệ anh chứ. Em không thích. – Hải thè lưỡi trêu Duy rồi đứng bật dậy chạy đi.

Duy phì cười, đứng dậy đuổi theo cô nàng xinh đẹp đáo để. Chạy đuổi đến ướt nhem quần áo, cười rộn tung cả buổi chiều lộng gió biển, cuối cùng Duy đã xin được số điện thoại của Hải. Anh vui đến chết được. Anh sẽ thôi để mình bị động, thôi để Hải mắng là ngốc, và thôi việc tẽn tò như đứa trẻ. Anh thật sự đang cố thiết lập một mối quan hệ nghiêm túc với cô bé cười xinh như nắng này. Không giống với những lần vui chơi thoáng qua trước, Duy bắt gặp lòng mình rung động khi gặp Hải, và nếu cô không nói gì mà chỉ cười thôi anh cũng thấy vui lắm rồi. Chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ có niềm vui giản đơn và hiền lành đến vậy. Chưa bao giờ, khi ở xứ người.

***

Tối đó về, Duy cứ lăn qua lăn lại trên giường với chiếc điện thoại trên tay. Anh có nên nhắn tin cho cô bé ấy không? Cô gái ấy quá thông minh để có thể bắt thóp được lòng anh, như cái cách cô ấy bắt mất hồn anh vậy, chỉ bằng những cử chỉ giản đơn, tự nhiên và khéo léo. Anh ngẩn ngơ nhớ đến lúc Hải ghé sát vào mặt mình, thầm thì với anh một câu lém lỉnh. Đôi mắt ấy, nhìn gần đẹp như mùa thu vậy. Đôi mắt ấy, nhìn gần, có màu hổ phách.

Duy mím môi quyết định gửi đi một tin nhắn. Và anh hồi hộp chờ hồi âm. Tin nhắn mà anh cố sức nghĩ cho thật “hay ho” để gửi: “Thời khóa biểu ngày mai không thay đổi chứ?” hóa ra vẫn thua cô bé học sinh lớp mười một kia một nhịp: “Không biết. Học sinh có thể bùng tiết không báo trước. Ha ha.”. Duy không nhớ mình đã cười bao nhiêu lần khi đọc tin nhắn ấy, hay chính xác là anh không nhớ mình đọc đi đọc lại cái tin ấy tổng cộng bao nhiêu lần. Rất nhiều thì phải. Đủ để anh thấy mình vui như gặp được mối tình đầu. Những cảm xúc lạ lùng tươi mới, rộn ràng như sóng vỗ bờ mà đôi khi êm như khua chân vào nước, lần đầu tiên anh có được. Chẳng phải sao, Hải quả là mối tình đầu!

Có lần, Hải xòe tay ra trước mặt Duy, nghiêng đầu nói:

- Đưa tay ra xem nào?

- Xem gì? Lợi dụng nắm tay anh phải không? Ha ha. – Duy cười to, trêu Hải.

- Điên à? Xem có sống lâu bằng em không đấy. Hi hi.

- Em biết xem bói á?

- Biết nhiều thứ lắm. Nào, đưa tay đây. – Hải giục.

Duy đặt tay trái mình lên lòng bàn tay ấm nóng của Hải, rồi ngồi yên ngẩn ngơ nhìn Hải đăm chiêu xem xét các đường chỉ tay của mình. Trong những đường chỉ tay ngốc nghếch ấy, có đường nào bảo rằng Duy đang phải lòng Hải? Giá mà có, Duy mong Hải sẽ đọc ra và hiểu rằng giây phút này tim Duy đập nhanh tới chừng nào. Cô gái này thông minh đến vậy, sao đến giờ vẫn chưa biết rằng có người đã bị mình bắt mất hồn? Hay cô biết rồi mà giấu hết vào lòng vờ vĩnh? Cô im lặng để trêu chọc anh thêm nữa, để làm anh nhớ thương mình nhiều hơn nữa? Chắc vậy. Và cô gái ấy thành công rồi. Từng ngày từng ngày gặp Hải là Duy lại nhận biết tình cảm mình nhiều thêm, đôi lúc anh không ngăn được, phải ngồi xa Hải hơn một chút để cô không nghe được tiếng tim anh đập vội. Anh bối rối như một đứa trẻ trộm thích cô bé xinh xắn nhà bên, hàng ngày làm những việc ngốc nghếch để cô bé nhìn thấy và chú ý. Giờ, Duy đào hoa phong lưu thật sự đã chết tận đẩu đâu nơi xứ người xa lắc, chỉ còn lại Duy ngốc nghếch mới biết yêu, trót phải lòng biển và phải lòng cô gái của biển.

Duy đang chăm chú nhìn Hải thì bất ngờ ánh mắt ấy ngước lên chạm vào mắt anh. Anh bối rối chớp mắt mấy cái ra vẻ không – có – gì rồi vờ vênh mặt:

- Thế nào? Sống rất lâu và sẽ rất giàu có hả?

Hải không trả lời mà cười lém lỉnh:

- Anh Duy đào hoa đấy. Thích thật!

- Ơ…

Duy đơ hẳn xúc cảm không biết nói gì nữa. Quả là không gì giấu được đôi mắt mùa thu thông minh này. Nhưng giờ anh nên nói gì đây? Thừa nhận ư? Nếu biết Duy từng cặp kè với rất nhiều cô gái khi ở nước ngoài, Hải liệu có mở lòng để yêu anh? Và quan trọng là cô có còn tin tưởng vào những tình cảm anh dành cho? Hay sẽ nghĩ đó lại là yêu đương nhất thời chớp nhoáng của tuổi trẻ nông nổi? Duy ngẩn ngơ nhìn Hải chẳng biết nói câu gì. Hình như đọc được điều đó trong mắt anh, Hải cười lỏn lẻn:

- Nhưng mà báo anh tin buồn này, có vẻ như anh sắp gặp một ai đó chấm dứt vận đào hoa của mình thì phải. Ha ha.

- Là sao?

- Một người sẽ làm anh yêu đến chết. Thế là tiêu nhé! Hết rong chơi chạy nhảy luôn. – Nói rồi Hải chỉ vào đường chỉ tay cho Duy xem. – Thấy không, đến đây này, “bị” yêu thật nhé!

- Ai vậy? – Duy cười.

- Sao em biết được? – Hải lắc đầu, vẻ vờ vĩnh. – Nhưng chắc là xinh.

- Lại đoán linh tinh chứ gì! – Duy bĩu môi.

- Anh đẹp trai thế kia mà! – Hải thè lưỡi trêu.

- Anh biết mà. – Duy gật đầu và làm bộ nghiêm túc.

Cả hai phá lên cười giòn tan, phá tan sự tĩnh lặng của biển chiều. Ánh tà dương đong đưa trên mái tóc đen nhánh của Hải. Ngược nắng, Hải xinh như nàng tiên ánh sáng. Duy ngơ ngẩn nhìn mãi.

Hải khua chân vào mép nước, thầm thì hỏi Duy:

- Anh yêu biển không?

- Yêu chứ.

- Nhiều không?

- Rất.

Lúc ấy, Duy nhớ là Hải đã cười rất tươi. Như có nỗi niềm hạnh phúc nào ẩn sâu trong đôi mắt màu hổ phách trong veo ấy vậy. Anh không hiểu được hết nhưng anh cảm nhận thấy đó là nụ cười của hạnh phúc.





Những lần tiếp theo “hẹn hò” với biển đều như thế. Nỗi niềm hạnh phúc giản đơn dần dần lớn lên trong lòng chàng trai xa xứ lâu năm. Bên anh giờ không những “bóng hồng” theo kiểu mau thích chóng chán. Bên anh giờ có biển, và cô gái anh yêu. Cô gái ấy đôi khi chẳng làm gì, cứ ngồi lặng yên bên anh, cùng anh thả mặc những nghĩ suy lên tung trời lộng gió, cùng anh quẳng hết những ưu tư không vui vào cơn sóng tràn bờ. Cô gái ấy y hệt biển, nhẹ nhàng và thanh khiết, thổi vào anh hồn yêu tươi mới, biêng biếc. Cô gái ấy có lần mang cho anh một chiếc vỏ ốc trắng, bảo anh áp vào tai mình.

- Anh sẽ nghe thấy biển.

- Ừ.

Duy nâng chiếc vỏ ốc lên, áp vào tai. Anh thả hồn mình nghe miên man những âm thanh vi vu kì ảo lùa khe khẽ qua tai, lay lay trên những lọn tóc nâu mỏng. Những âm thanh miên man kéo dài làm lòng anh bình yên đến lạ, hệt như có bàn tay nào dịu dàng vỗ về mơn man vào tâm can, hong khô những cảm xúc xa xứ ướt át. Duy cứ áp chiếc vỏ ốc vào tai, nhắm nghiền mắt, gật gù gật gù. Hải ngồi cạnh bên, thầm thì:

- Anh nghe chứ?

- Ừ.

- Biển nói gì?

- Nói rằng em rất xinh. – Duy cười.

- Cái đó thì biết rồi. – Hải cười giòn tan và đánh nhẹ vào vai Duy. – Còn gì hay hơn không?

- Biển bảo anh thật sáng suốt khi chọn trở về Việt Nam.

- Vậy… - Hải chợt nhỏ nhẹ hẳn. – Anh yêu biển chứ?

- Yêu.

- Nhiều không?

- Rất.

Và Duy lại thấy Hải cười. Nụ cười không thành tiếng, không rõ ràng hữu hình nhưng lưu đọng lung linh trên khóe mắt Hải và ngân vang đầy lòng anh. Vẫn là nụ cười giấu hết cả nắng vào mắt môi. Thảo nào Duy luôn thấy ở đây trời tối vội. Hóa ra cô gái này lấy trộm ánh sáng của mặt trời.

Duy luôn thắc mắc sao lần nào gặp, Hải cũng hỏi anh câu ấy, rằng: “Anh yêu biển chứ?”. Anh biết cô muốn nghe một sự khẳng định, nhưng tình yêu của anh dành cho biển lẽ nào lại quan trọng với cô đến vậy? Hay cô đã yêu biển đến da diết và hằng mong tìm được một người giống mình? Vì lẽ đó cô đã ở bên anh, khi biết anh cũng phải lòng biển? Vì lẽ đó cô mới làm bạn với anh suốt những ngày tháng qua? Anh nhiều lúc phân vân và băn khoăn dữ dội nhưng chẳng cách nào ép mình hỏi cô được. Anh nhìn thấy ở cô gái này quá nhiều bí mật, nhưng là những bí mật dễ thương và trong lành mà nếu bật mí sẽ chỉ làm anh vui chứ nhất quyết không gây tổn thương. Vậy nên, anh quyết định không hỏi gì cả. Anh để yên, lặng lẽ tận hưởng cảm giác hạnh phúc bên biển, và cô. Chẳng phải cô gái ấy như là biển, đầy những bí ẩn bất ngờ sau vẻ dịu dàng tươi trẻ! Và nếu cô gái ấy là biển, sẽ chẳng bao giờ làm tổn thương, mà yêu trọn cả anh như mối tình lâu năm khắc khoải. Nhất định thế!

Tối hôm ấy, nghĩa là sau một thời gian thật dài Duy đã ở đây và trải lòng cùng biển, anh đang ngồi ngơ ngẩn nhớ về những buổi chiều gần đây, thì bất ngờ nhận được điện thoại của cô gái lạ lùng xinh đẹp ấy. Lúc cầm điện thoại trên tay, anh vô cùng ngạc nhiên. Cô gái này, gọi điện thoại cho anh, đây là lần đầu tiên. Những lần họ liên lạc với nhau qua điện thoại hoàn toàn chỉ bằng tin nhắn. Hải nói không thích nói chuyện qua điện thoại lắm, cô bảo là do không nhìn thấy mặt người bên kia, nên không đoán biết được tâm tư họ. Như vậy, thì thật là khó xử. Còn tin nhắn thì về cơ bản chỉ là những dòng chữ trao đổi thông tin đơn thuần, chẳng ai phải gọt giũa gì nhiều. Thế nên họ chọn cách nhắn tin. Vậy mà gì đây? Hôm nay Hải chủ động gọi cho Duy á? Cảm giác của Duy thật là lạ và có gì hơi hoang man. Hẳn là một bất ngờ. Duy nghĩ vậy và bấm phím accept, lòng hồi hộp trông chờ một ngạc nhiên thú vị.

- Hôm nay phá lệ à?

- Vì hôm nay đặc biệt. – Đầu dây bên kia, giọng Hải vang lên đáng yêu như trẻ con.

- Hôm nay… đặc biệt á? Ngày gì vậy? – Duy ngạc nhiên hỏi lại.

- Ngày mai em bay rồi. – Giọng Hải chùng xuống hẳn.

- Sao cơ?

Lần này Duy thật sự hoảng hốt. Chiều nay Hải còn cười nói vui vẻ với Duy, chẳng đả động gì tới việc này cả. Cũng không hề có dấu hiệu gì bất thường và anh hoàn toàn không cảm nhận được chút gì lạ lùng từ cô. Hay Hải chỉ đùa Duy nhỉ?

- Luân Đôn, Anh Quốc. Ba năm. Ngày mai bay đấy. – Giọng Hải vẫn nhỏ nhẹ và từ tốn, nhưng siết chặt tâm can Duy.

- Em không nói gì hết.

Giờ em nói đây. Tốn tiền gọi cho anh còn gì. Hi hi. Đừng có giận đấy.

Duy hình dung phía bên kia đầu dây, Hải vẫn đang cười cái kiểu trẻ con dễ thương đáo để ấy, nhưng quả thật lần này anh vui không nổi. Anh chỉ biết trách cô, một cách bất lực:

- Sao em không nói cho anh sớm hơn? Anh còn chẳng nói được lời chia tay với em.

- Em ghét sự chia tay ủy

Những vệt dài đan chéo



Ngày tôi gặp cô, trời không mưa và cũng chẳng hề có dấu hiệu mưa, nhưng mây lại ngả màu hơi xam xám. Đã là đầu thu, cái nắng gay gắt của mùa hè như dịu bớt nhường chỗ cho cơn gió mang hơi se se, cuốn những chiếc lá xoay tròn, xoay tròn mãi trong không gian trước khi chạm khẽ xuống nền sân yên tĩnh…

Thoạt tiên, tôi không biết Yukiko là người Nhật. Có rất nhiều người Nhật học sơn mài ở The Lacquer, nhưng theo tôi thấy, họ thường có nước da trắng hơi bệch đặc trưng xứ lạnh, đôi mắt một mí nhỏ khôn ngoan. Còn cô gái này, mái tóc dài đen nhánh, làn da nâu rám nắng, và đôi mắt… Làm sao tôi miêu tả đôi mắt cô ấy được nhỉ? Nó rất sâu, sâu thăm thẳm, đen và buồn da diết.
Tôi tin tôi đã yêu mến Yukiko ngay từ lần đầu gặp cô, khi cô cất giọng nhỏ nhẹ bằng tiếng Anh chuẩn:
- Tôi muốn học sơn mài Việt Nam. Nghe nói ở đây có dạy sơn mài cho người nước ngoài?
- À… vâng! – Tôi mất một lúc lâu mới cất được nên lời. Có gì đó trong dáng vẻ và giọng nói của cô khiến tôi mất ý thức trong giây lát. Vâng, ở đây có dạy sơn mài. Để tôi đưa chị vào gặp anh Hoàng. Anh ấy là chủ, cũng là người trực tiếp dạy ở đây.

Đã khá lâu rồi kể từ cái ngày tôi đến với gallery nhỏ bé này như một sự tình cờ không định trước. Gallery của anh chỉ là một căn phòng nhỏ xíu nằm trên gác hai khu tập thể, với những ghế bàn yên lặng và khoảng ban công ngập nắng. Tôi lập tức thấy mến ngay cái vẻ tĩnh tại bình yên nơi đây. Nó như một khoảng lặng của phố phường, một góc nhỏ giữa thế gian.

Bàn tre ghế tre tỏa mùi hương thôn dã và đẹp kiểu mộc mạc như tôn thêm sắc lung linh của những bức sơn mài hơi tối trên khung tường vắng lặng. Nắng từ ngoài hiên hắt lên tường tạo nên từng mảng chuyển động li ti lấp lánh trên thân thể những thiếu nữ khỏa thân, làng quê và phố xá. Cụ thể cái gì ở nơi này đã níu bước chân tôi: hấp lực từ những bức tranh hay cái tĩnh tại lặng yên như thể được quay về thời thơ bé với mảnh sân, vườn quả, đống rơm và chiếc võng lắc lư dưới gốc cây xào xạc trưa hè? Tất nhiên, cả hai điều ấy hẳn chưa thể đủ để níu giữ một đứa con gái lạc loài luôn miên man thể nghiệm và thích trôi dạt theo xô cuốn dòng đời như tôi. Người đàn ông chừng ba mươi tuổi, có lẽ hơn một chút đang lặng lẽ với ấm trà mạn Bát Tràng vẽ hoa xanh, điếu thuốc hững hờ giữa hai ngón tay đậm mùi sương gió.

Tôi không thích anh vì mái tóc dài rất ra chất “họa sĩ”, không phải vì cái tĩnh tại êm ả bao phủ quanh anh, mà là bởi cái “thần” toát ra từ mỗi cử chỉ, dáng vẻ và ánh mắt của người đàn ông ấy. Anh có cái vẻ từng trải của người đã đi qua nhiều miền sóng gió và đau đớn, tuy nhiên cái từng trải ấy lại không làm anh trở thành chai lì vô cảm như thường phải thế. Nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu sẫm dào dạt như sóng ngoài khơi, mịt mùng như gió cát trên sa mạc, tôi thấy như cả bể dâu quẫn đạp khốn cùng của nhân loại chơi vơi bỗng tan biến thành muôn ngàn hạt li ti, lắng đọng trong đôi đồng tử lặng yên, điềm tĩnh… Thế! Và tôi ở lại gallery. Anh hỏi:
- Sao em muốn làm việc ở đây? Em muốn làm việc gì?
Thay vì trả lời ngay, tôi nhìn quanh. Có vẻ như anh chẳng có nhiều nhân viên cho lắm.
- Bất cứ việc gì. Em thích không gian nơi này, và gallery của anh có vẻ thích hợp cho một lữ khách đường dài gối mỏi muốn dừng chân.

Nói xong câu ấy, tôi cười nhẹ, cảm thấy hơi ngượng nghịu vì những ngôn ngữ văn hoa sách vở dường như không thích hợp trong bất cứ đoạn đối thoại nào, và cũng bởi những lý do thật thà và thiếu sót tôi vừa nêu ra cho ý muốn ở lại nơi này. Tuy nhiên, anh không chê trách gì chuyện ấy, chỉ lặng nhìn tôi hồi lâu rồi khẽ gật đầu, mỉm cười…
Bắt đầu từ đó, đều đặn mỗi buổi sáng, tôi tới gallery của anh, mở tung mọi cửa sổ cho ánh nắng sớm tràn vào phòng và quét tước sạch sẽ mọi thứ trước khi anh đến. Anh đến gallery hàng ngày, nhưng không chỉ để vẽ tranh mà còn nhận dạy sơn mài cho người nước ngoài. Vì kế sinh nhai, tôi nghĩ thế. Nực cười, nhưng cho dù bạn là “nghệ” lớn, bạn có tâm hồn rộng mở, bạn nghe hiểu được tiếng hót loài chim và cảm được những xao động của mùa về trong không khí… thì bạn vẫn phải ăn, phải uống, phải mặc quần áo và chịu trách nhiệm với cuộc sống của những người thân.

Trong giờ làm việc, những khi vờ như đang chăm chú với những mài tranh, đi nét, gắn trứng, rửa thép, rửa mo… tôi thường lén nhìn anh. Anh trò chuyện với các học viên của mình bằng một thái độ nhã nhặn, vui vẻ, và dường như có phần hơi cam chịu. Tôi biết, đó là nỗi cam chịu của một kẻ yêu nghệ thuật đến quên thân, muốn sống chết trung thành với nghệ thuật, nhưng cuối cùng vẫn bị loay hoay bởi những cơm áo gạo tiền. Tôi yêu mến anh, ngầm sẻ chia với anh bằng những hành động nhỏ nhặt như một ánh mắt quan tâm, sự lắng nghe đầy cảm thông hay ly nước mát giải khát sau những giờ làm việc dài mệt mỏi. Tôi cũng chẳng mong gì hơn là được ở bên anh như thế.

Mọi thứ đã thật yên bình, cho tới ngày Yukiko – cô gái xinh đẹp xuất hiện ở phòng tranh.
Thoạt tiên, tôi không cảm thấy có sự nguy hiểm tiềm tàng nào ở cô gái người Nhật duyên dáng ấy. Cô… mặc dầu đẹp đến ngỡ ngàng, nhưng lại giản dị và đoan trang hết sức. Nhìn cô, tôi chợt liên tưởng đến những phụ nữ Nhật truyền thống xưa và nghĩ đúng ra cô phải mặc kimono thắt đai to bản, vấn tóc cao và ngồi gập gối trên thềm cửa mới đúng. Yukiko theo học lớp sơn mài ba buổi một tuần. Thông minh và cũng sẵn có khiếu, cô lĩnh hội những gì anh dạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tự vẽ được những bức tranh của riêng mình. Tôi không hiểu hết được ngôn ngữ của những mảng màu tưởng như được cô đặt một cách ngẫu hứng trên nền sơn đen. Đâu đó, trong một lúc nào đó, khi lặng ngắm tranh cô, tôi thoáng bắt gặp bóng hình một người đàn bà tóc dài khỏa thân trong vần vũ màu sắc như mưa giông. Thậm chí tôi còn ngỡ mình đã nghe thấy cả nước mắt, tiếng hét và những nụ cười bị bỏ quên, nhuốm màu sắc man dại hoang sơ như từ thời đẻ đất. Mong manh lắm, thỉnh thoảng lắm mới chớp được một chấm nhỏ bình thản trong tranh Yukiko, như tia nắng sáng nhạt giữa ngày âm u giông bão, nhưng chừng ấy thật chẳng đủ bù.

Yukiko học sáng và đến buổi trưa, khi các học viên khác đều đã ra về hết, cô kéo tôi vào bếp rủ làm sushi Makizushi. Làm sushi phải rất khéo tay, cô hướng dẫn tôi cách trộn cơm thổi từ gạo Nhật với hỗn hợp dấm, đường; rải đều lên lá rong biển nori, xếp thêm một lớp nhân: có thể là trứng cá hồi, tôm thái lát hoặc ruốc cá sợi li ti lên trên và quấn thành một cuộn dài thật chặt, sao cho đến lúc cắt lát ra cũng không bị bong. Cứ theo như cô nói thì sushi là “quốc hồn quốc túy” của người Nhật, nhưng thức ăn Nhật không phải chỉ có thế.

Tôi kinh ngạc nhìn cô thoăt thoắt lạng từng miếng mỏng thịt cá hồi, ướp lạnh trên khay đá để ăn với xì dầu trộn mù tạt wasabi xanh; hay bày biện từng phần trong “vườn hoa” cơm hộp obento. Thức ăn Nhật thanh đạm và dễ chịu đầu óc. Tôi và anh dần quen với những bữa trưa nhỏ nhắn đựng trong đĩa sứ vuông có phủ chiếc lá trúc màu xanh sẫm đặc trưng Nhật Bản, món trà mạn yêu thích ngày xưa giờ đổi sang trà Nhật sang trọng thơm phức và những bức tranh – dữ dội – của Yukiko bắt đầu xuất hiện trên những vị trí trang trọng nhất của phòng tranh một thời từng rất yên bình của The Lacquer.

Cũng đã quá muộn khi tôi nhận ra người đàn ông trong mộng của mình đã không còn ở trong vòng chăm sóc độc quyền của mình nữa. Những ánh mắt trao nhau, ngón tay chạm khẽ dấp dính sơn màu, một vài lời nói vu vơ không đầu không cuối… anh đã tuột khỏi tay tôi mất rồi. Tất nhiên, tôi không thể ghen, bởi bạn không bao giờ nên ghen với cái tuyệt mỹ và toàn bích. Tình yêu của họ, nhẹ nhàng như tia nắng mảnh nhẹ sớm mai, tinh khiết như sương đêm đọng giữa nhụy hoa, mơ màng như hoàng hôn đỏ nhạt vẫn cháy rực nơi chân trời lúc chiều muộn; nhưng cũng gay gắt và dữ dội như biển ngày bão. Cái chất hung hãn ngấm ngầm và hoang sơ của Yukiko, khi hòa trộn vào trong cái điềm tĩnh và yên lặng của anh, thì bỗng trở nên hòa quyện, tạo nên một thứ gì đó rất đẹp – có thể tưởng tượng như một khối cầu rực rỡ và lấp lánh.

Mặc dù là kẻ bị bỏ rơi, tôi vẫn ngắm nhìn và ngưỡng mộ tình yêu của họ, một tình yêu theo lẽ dĩ nhiên, trong trẻo và hồn nhiên như tình yêu trong thiên nhiên hoang dã, cái thứ tình yêu khiến chim chóc rủ nhau cùng làm tổ, hươu nai đuổi theo nhau bên dòng suối và những hoàng tử công chúa cổ tích đến với nhau để chung sống trọn đời. Tôi yêu mến mùi hương của Yukiko vương vấn trên các đồ vật và cả những bức tranh đã bắt đầu nhuốm màu dịu dàng của cô.
Không một phút giây nào tôi lại dám nghĩ tình yêu của hai người ấy lại có thể vỡ tan, nhưng điều đó lại vẫn xảy ra, và xảy ra một cách nhanh chóng, bình thường hơn tôi nghĩ. Một buổi trưa, anh lặng lẽ bên ấm trà Nhật nguội ngắt, đầu mẩu thuốc đầy chặt gạt tàn…
- Yukiko về Nhật rồi.
- Vì sao?
Anh cười buồn trước vẻ kinh ngạc của tôi:
- Có gì đâu em, có khởi đầu thì cũng phải có kết thúc, lẽ dĩ nhiên mà.

Và kết thúc là như thế. Tranh của Yukiko không còn treo trên tường nữa, trả lại vẻ bình yên muôn thuở cho The Lacquer. Anh trở lại uống chè mạn thay cho món trà Nhật nóng bỏng thơm phức. Nhưng anh càng yên lặng hơn. Tôi biết anh buồn.
Vì niềm yêu mến với anh, tôi cố gắng lấp đầy cho anh những khoảng trống Yukiko bỏ lại. Không còn cô ở đây nữa, tôi tìm mua sách dạy nấu món ăn Nhật, đến siêu thị Unimart tìm mua gạo và gia vị Nhật về làm sushi, obento và cá hồi ướp lạnh cho anh mỗi buổi trưa. Tôi pha trà cho anh, chăm sóc anh, lắng nghe anh, an ủi anh, yêu thương anh. Nhưng anh vẫn buồn.

Hoàng hôn!
Mặt trời đỏ ối cháy đỏ rực góc trời, hắt lên những mảng mây xung quanh ánh hồng và tím sẫm. Trong căn phòng nhỏ, anh vẫn miệt mài bên khung tranh, cẩn thận ráp từng mảnh vỏ trứng, thếp từng lát vàng và bạc ở những mảng định sẵn trên nền sơn đen. Tôi yên lặng ngồi sau anh, nhìn từng mảnh của bức tranh đang thành hình. Là một người đàn bà phải không anh? Một người đàn bà đang vần vũ giữa giông bão dữ dội, người đàn bà có tiếng kêu hoang sơ và man dại. Tôi nhận ra dáng hình ấy. Ồ anh! Yukiko đã là quá khứ. Anh sẽ mãi nhớ nhung quá khứ như thế đến tận bao giờ? Mắt tôi nhòa nước.

Không nghĩ ngợi gì, tôi chạy tới ôm choàng lấy anh. Thếp bạc bị đẩy chệch đi quệt một vệt dài trên nền tranh đen sẫm. Môi tôi tìm môi anh.
- Anh đừng vẽ nữa! Quên Yukiko đi, và để em đến với anh. Cô ấy không thể mang cho anh hạnh phúc, nhưng biết đâu em có thể. Yêu em đi! Anh nhé!
Tôi thổn thức trong vòng tay anh. Sơn vẽ trên tay anh miết từng đường dài uốn lượn trên da thịt tôi ấm nóng. Tôi quay cuồng trong dào dạt mùi hương anh và trong xúc cảm từng đợt đê mê đắm đuối. Cuối cùng thì… cuộc sống luôn luôn rất đẹp – trong đầu tôi thoáng vang lên ý nghĩ ấy…
Tôi thức dậy trên chiếc giường nhỏ của anh trong xưởng. Trời đã tối hẳn. Đêm không trăng, chỉ có một vài ngôi sao nhỏ xíu nhấp nháy. Tôi nhìn thấy bóng anh bên cửa sổ, in hằn trên nền trời đêm xanh sẫm. Mỉm cười, tôi nhỏm dậy, định bước đến ôm anh từ phía sau. Nhưng… hình như bờ vai anh đang rung rung. Môi anh mấp máy. Tôi lắng nghe những tiếng nho nhỏ:
- Yukiko! Yukiko!

Tôi nhìn anh hồi lâu, lặng yên không nói nên lời. Rồi tôi lặng lẽ đứng dậy mặc quần áo, bước nhanh ra phía ngoài trời đêm. Không bao giờ trở lại…

Những vệt dài đan chéo vào nhau…
… rồi lại đi tiếp trên đường kẻ thẳng của mình

Đó là khi đã yêu một ai đó quá nhiều



~ Đã bao giờ : Bạn onl hàng giờ đồng hồ chỉ để chờ một cái nick log in. Và để rồi khi nick đó onl bạn không buzz, không pm, chỉ lặng nhìn và chờ đến khi đèn nick đó vụt tắt ?


Có khi nào: Cái nick mà bạn đang lặng ngắm đó, đang vui vẻ chat cùng một người khác. Rồi sau đó nick đấy vội vã out, đèn vụt tắt, để lại mình bạn chới với và hẫng... hụt không ?



~ Đã bao giờ : Bạn cầm điện thoại lên cố tình bịa ra một lý do nào đó để nhắn tin cho một người và chờ mong từ người ấy một tin nhắn reply ?


Có khi nào : Bạn nhắn tin để rồi sau đó cả nửa ngày mới nhận được tin nhắn reply với những câu trả lời quá qua quýt , ngắn gọn để rồi sau đó là im bặt hay không ?



~ Đã bao giờ : Bạn bỗng nhấc máy điện thoại lên, cố tình bịa một lý do nào đó chỉ để được nghe giọng nói vội vàng của một người ?


Có khi nào: Bạn gọi điện đến và sau vài câu nói vội vàng bạn nhận được tiếng “tút, tút,…” quen thuộc như mọi khi để rồi xung quanh bạn là nỗi hụt hẫng, mất mát hay không?



~ Đã bao giờ: Bạn chờ mong một câu nói dỗi hờn hay đơn giản là lời trách móc... của một người nào đó ?


Có khi nào: Bạn chờ mong một câu dỗi hờn để tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn được quan tâm, nhưng cuối cùng bạn chỉ nhận được những dòng pm cụt lủn : ” uh , vậy àh ?…” hay chưa ?



~ Đã bao giờ : Bạn mong chờ nhìn thấy nụ cười của một người rồi bỗng vui lên lạ thường khi nhìn thấy điều đó chưa ?


Có khi nào : Nụ cười ấy trước mặt bạn mà không phải dành cho bạn. Nó chỉ vô tình lướt qua bạn...



~ Đã bao giờ : Bạn chờ mong nhìn thấy một người để rồi phải giả vờ như không để ý khi người ấy xuất hiện ?


Có khi nào : Bóng hình ấy xuất hiện không phải dành cho bạn. Nó chỉ lướt qua bạn để đi tới một vòng tay đang rộng mở khác hay không ?



* Đấy là khi trái tim bạn đập một nhịp, trái tim người ấy đập một nhịp.



* Đấy là khi đối với bạn người ấy là tất cả còn đối với người ý bạn chả là gì cả .



* Đấy là khi bạn buồn mà người ấy lại chả hề hay biết .



* Đấy là khi trái tim bạn đau còn trái tim người í thì vẫn đập nhịp nhàng .



* Đấy là khi tình yêu của bạn cho đi nhiều mà chả nhận lại được bao nhiêu mà cũng có thể là dù một chút cũng không có .



* Đấy là khi bạn không thể bước tiếp, không thể làm tổn thương trái tim mình thêm nữa .



Đừng cố bước vào con đường không phải dành cho mình để rồi chuốc lấy đau khổ và bế tắc .


Ngoài kia chắc chắn có người chung nhịp đập với trái tim của bạn.


Đó mới chính là một nửa đích thực của bạn .


Đôi khi bạn phải chọn giữa đi tiếp và rẽ sang một con đường khác.


Đôi khi bạn phải dũng cảm chọn dừng lại để đi một con đường mới ...


Nhưng phải làm sao khi đã yêu 1 ai đó quá nhiều ...?

Vì sao đàn ông thích được yêu?


6 lý do sau có thể sẽ khiến bạn, một người phụ nữ, ngạc nhiên đấy. Rồi bạn sẽ phải gật gù rằng: “Hóa ra đàn ông không được “sắt đá” như mình tưởng”.

Cảm giác đủ tự do để được làm chính mình

Sống trong tình yêu, đàn ông trở thành một người rất khác so với mình trước đó. Mỗi khi ra ngoài tụ tập với các chiến hữu, đàn ông dù cảm thấy rất vui vẻ, bạn hãy tin rằng đó chỉ là cảm giác nhất thời.

Mỗi người trong số họ đều mong có ai đó để được gặp mỗi đêm. Không chỉ vì chuyện thể xác, mà còn vì những điều ý nghĩa, thiêng liêng hơn như sự quan tâm, chăm sóc. Đàn ông cần ai đó có thể đón nhận con người thật của anh ấy, thích tính cách của anh ấy, ai đó không bới móc lỗi lầm, trái lại, luôn tìm kiếm và khuyến khích những ưu điểm.

Người đàn ông một khi đang yêu và được là chính mình sẽ trở nên cực kỳ tự tin, bởi cảm giác được yêu và thấy mình đáng giá. Có một người phụ nữ bên cạnh không khác nào sự khẳng định chắc chắn rằng: Anh là người được chọn trong vô số những người đàn ông khác.

Khao khát trở nên tốt hơn

Đàn ông thích cả những thử thách trong tình yêu. Anh ấy biết mình cần nỗ lực nhiều hơn để nuôi dưỡng tình cảm mà hai người đang có. Tình yêu luôn khiến cho người đàn ông muốn tiến về phía trước, họ luyện tập thể hình để có vẻ ngoài lý tưởng hơn. Họ chẳng bao giờ muốn người phụ nữ của mình chạy theo ai đó khác. Và khi có được tình cảm tuyệt đối của cô gái mình mơ ước rồi, họ thấy như đang trên đỉnh cao chiến thắng.

Đàn ông tự hào khi mang cô gái của mình đến “khoe” với gia đình, bè bạn, như thể họ đang nói: “Nhìn xem tôi có gì này, hãy xem tôi là ai…”. Không phải ngẫu nhiên câu nói: “Em khiến anh muốn trở thành người đàn ông tốt hơn” được coi là lời tỏ tình bất hủ, phải không nào?

Đơn giản là có người thương để được nhìn thấy mỗi cuối ngày

Có chàng lại thích cảm giác háo hức chờ đến hết tuần để được bên người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng của mình, sẻ chia những điều lãng mạn. Đó là ngày tràn đầy hạnh phúc.

Ngay cả khi phải đi làm, họ cũng mong thời gian chóng quá, để được quay về với mái ấm, để được nhìn thấy vợ đã chờ sẵn ở nhà, với nụ cười rạng rỡ trên môi - đó là phần thưởng đáng giá nhất họ mong nhận được sau một ngày căng thẳng.

Được khiến cho người mình yêu hạnh phúc

Phái mạnh luôn muốn được là người che chở, mang đến hạnh phúc cho cô gái của mình. Chỉ cần biết mình có thể làm gì cho nửa kia, họ đã cảm thấy vô cùng tự hào, vui sướng và sẽ làm bằng được.

Trong một cuộc phỏng vấn của Ivillage với cánh mày râu, trước câu hỏi “vì sao đàn ông ra đi?”, lý do số 1 là: Bởi người đàn ông không cảm thấy mình có thể thỏa mãn, đáp ứng những nhu cầu của người phụ nữ trong mối quan hệ đó.

Waiting.jpgNhư vậy có thể thấy, đàn ông cần được biết rằng họ đang làm tốt mọi việc, cần được công nhận những nỗ lực - họ muốn nghe lời ghi nhận ấy từ chính người phụ nữ.

Không còn cảnh... “heo đói”

Không thể phủ nhận rằng, đàn ông thích được làm “chuyện ấy”. “Chuyện ấy” mà trơn tru, đàn ông sẽ cảm thấy yêu đời suốt cả trong tuần. Và chẳng gì khốn khổ cho bằng triền miên sống trong “chay tịnh”.

Với rất nhiều đàn ông, tình dục đơn giản mang lại cho họ cảm giác yêu và được yêu, được ngưỡng mộ và công nhận. Tình dục không khác gì thức ăn - một điều không thể thiếu.

Có người để chia sẻ cuộc đời

Đừng nói họ đa cảm, những người đàn ông cũng thực sự cần có ai đó chờ đợi mình ở nhà, đó là cảm giác sung sướng khi biết mình vẫn được đợi mong. Vợ hiền bên mâm cơm hay bạn gái bên điện thoại - đó đều là hình ảnh của hạnh phúc.

Đàn ông luôn biết rằng, còn được như thế có nghĩa là mình còn được quan tâm.

Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết những điều này



Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp được đúng người để rồi chúng ta mới biết cảm ơn món quà của cuộc sống.Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, nhưng thường thì người ta nhìn rất lâu vào cánh cửa đã đóng mà không để ý cánh cửa kia đã mở ra rồi.
Đôi khi một cái gì đó vuột khỏi tầm tay chúng ta rồi ta mới biết rằng mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được rằng điều đó quan trọng và có ý nghĩa biết bao với mình.

Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại. Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ; nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi.

Có thể bạn chỉ mất một phút để say mê một người, một giờ để thích một người, và một ngày để yêu một người, nhưng phải mất cả một đời mới có thể quên được một người.

Đừng vì dáng vẻ bên ngoài, vì đó là lừa dối. Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi. Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể làm một ngày âm u trở nên tươi sáng.

Có những giây phút trong đời khi bạn nhớ thương một người nào đó tha thiết đến nỗi bạn muốn mang người đó ra khỏi giấc mơ để ôm họ trong vòng tay thực tại. Hãy mơ những gì bạn ước mơ; đi nơi nào bạn muốn đi; làm những gì bạn khát khao; trở thành những ai mà bạn mong muốn, bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn mơ ước.

Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì người khác cũng sẽ cảm nhận như vậy.

Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi thứ tốt nhất; mà là người biết tận hưởng và chuyển biến những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.

Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại, bởi vì chỉ có như vậy, mọi người mới biết trân trọng tình cảm những người và những gì đã và đang đến trong cuộc đời mình.

Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, đơm hoa kết trái bằng một nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt... dù đó là giọt lệ buồn hay vui, thì tình yêu ấy đã đem đến cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và cho từng bước trưởng thành của bạn.

Một tương lai tươi sáng luôn đứng lên trên một quá khứ đã lãng quên.

Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua đi và học hỏi những thất bại và những sai lầm, đau buồn trong quá khứ.

Bài thơ về hôn



Không được hôn bừa hôn bãi
Không được hôn sư sãi đang tụng kinh
Không được hôn người cùng giới tính
Động tác chính chỉ từ chân đến cổ…
Không được hôn băm hôn bổ
Không được hôn sấn sổ con người ta
Không được hôn giữa bãi tha ma
Cho người chết còn nằm yên dưới mả…
Khi đang hôn toàn thân phải buông thả
Miệng khép hờ, không được cắn chặt môi
Cũng không được mở rộng như miệng nồi
Tránh tình trạng vi trùng chui vào miệng…
Không được phép vừa hôn vừa nói chuyện
Đồng ý hôn rồi cấm được kiện tụng nhau
Có thể hôn vòng tự trước ra sau
Nếu thấy đau thì lại từ sau ra trước…
Khi đang hôn miệng chớ để chảy nước
Lưỡi uốn mềm theo nhịp bước con tim
Trong lúc hôn đôi mắt phải lim dim
Lúc say đắm phải biết dìm người xuống…
Nụ hôn đầu thở gấp không luống cuống
Phút thẫn thờ sung sướng chớ mím môi
Hôn tình tứ, Lãng mạn và đẹp đôi
Hôn đứng xong, hôn ngồi cho đỡ mỏi…
Trước khi hôn chớ ăn hành ăn tỏi
Cũng không được để bụng đói khi hôn
Khi đang hôn chớ đừng để nghe phone
Hôn tha thiết, chớ bồn chồn, vội vã…
Đã chót hôn thì phải hôn cho đã
Hôn đến khi thân mình vã mồ hôi
Dù quần áo xộch xệch và lôi thôi
Cứ hôn tiếp cho đến hồi lưỡi rát…
Hôn thì hôn, cẩn thận bị ăn tát
Vì đôi tay mất trật tự quá cơ
Miệng thì hôn mà đầu óc lại cứ mơ
Tìm bến đỗ để hạ cờ buông lái…

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Loại yêu



Trong tình yêu, phụ nữ có thể tạm được chia thành 6 loại chính: 

Loại 1: Yêu thật lòng nhưng đi xa thì đừng hòng 

Loại 2: Yêu tha thiết để rồi phải...thất tiết... 

Loại 3: Yêu đắm say mặc cho nhiều đắng cay... 

Loại 4: Chưa yêu thì kiêu mà yêu rồi thì liêu xiêu... 

Loại 5: Tình yêu thì nhỏ mà chủ yếu là đào mỏ... 

Loại 6: Yêu cho oai nên rất hay good bye ;) 

* Còn trong tình yêu, đàn ông có thể tạm được chia thành 6 loại chính: 

Loại 1: Yêu thật lòng nhưng không thích dài dòng... 

Loại 2: Yêu điên loạn nhưng không bao giờ sờ soạng... 

Loại 3: Yêu tha thiết nhưng sẽ nói dối khi cần thiết... 

Loại 4: Yêu cho có để được chém gió và sờ mó... 

Loại 5: Yêu là yêu... và không yêu là kiêu... 

Loại 6: Yêu cuồng nhiệt nhưng rất quân phiệt...

Làm sao để đưa 1 cô gái lên giường ?



Bước 1: Chọn một ngày nàng bận rộn với việc đi học và đi làm, buổi sáng trước khi nàng ra khỏi cửa bạn hãy gọi điện và dặn nàng tan học hoặc tan làm xong nhớ chờ bạn đến đón. 


Bước 2: Khoảnh khắc lúc nàng free đã đến, hãy mua 1 bó hoa tươi (bao nhiêu bông tùy thuộc vào cái ví tiền xông xênh của bạn hé hé). Hãy đợi nàng ở cổng trường hoặc cổng cơ quan nhé. 

Bước 3: Khi gặp nàng hãy dùng giọng nói dịu dàng nhất mà bạn có thể thể hiện để rủ rê: "Chúng mình đi chơi nhé em?" 

Bước 4: Đưa nàng đi chơi. Vứt cái xe máy của bạn đi và sánh đôi cùng nàng bách bộ. Mục đích: làm cho nàng mệt 

Bước 5: Bách bộ thế là đủ, hãy dẫn nàng đi ăn cơm. Chọn một nơi lãng mạn, dùng những lời đường mật cùng với hoa tươi và rượu ngon (cái trò này thì tớ ko phái nói nhiều chứ? ) 

Bước 6: Đi chơi rồi, ăn no rồi, rượu cũng uống ngà ngà rồi, đừng có nóng ruột quá mà tính không đưa tiểu thư về nhà. Trên đường về chính là thời cơ tốt để bạn tiến hành mục đích của mình. 

Bước 7: Bạn và nàng đã đứng trước cổng nhà nàng. Chú ý nhé, thời khắc đến rồi. Hãy tiếp tục sử dụng giọng nói ngọt ngào, dịu dàng và quyến rũ nhất để mồi chài nàng: "Hôm nay đi chơi vui quá. Hay chúng mình đi chơi qua đêm đi em?" 

Lúc này nàng nhất định sẽ trả lời: "Thực sự bây giờ em rất mệt. Đi làm (đi học) cả ngày. Tối về lại phải đi bách bộ khắp nơi. Đã thế còn vừa ăn no. Em muốn đi ngủ. Hôm khác anh nhé!". 

Thế là xong .... Nàng đi ngủ rồi .... 
trên cái giường ấm áp của nàng... 
Tức là nàng đã lên giường. 

Còn bạn thì sao? Nói bạn đấy! Haaaaa 
Này! Ngẩn ngơ gì thế hữ? Còn không mau đi về nhà đi? 
Đêm hôm đứng trước cổng nhà con gái ngoan người ta làm gì thế? 

Rồi vài hôm sau nằm nghĩ lại: Tại sao khi đó mình "ngu" thế nhỉ, rồi trằn trọc, mình mà làm thế này, mình mà làm thế kia... thì cóa phải "sướng" không. Haaaaa chắc đầu óc đang nghĩ bậy đoá nhỉ haaaaa

Cave có được yêu không anh?


Em đã nhắm mắt chấp nhận mộtcuộc sống tủi nhục, ê chề... để rồi hằng đêm, nước mắt em chảy ướt đẫm gối...
Cuộc gặp gỡ
Cả chiều ngồi nhậu với bạn bè, khi đã chuếnh choáng hơi men, chúng tôi nổi hứng đi tìm của lạ. Khi đến khách sạn 3 sao nổi tiếng ở thành phố, tôi đã gặp em - một cô gái miền Tây sông nước. Em có một làn da trắng, nụ cười hiền và một đôi mắt rất buồn... Chẳng hiểu vì rượu hay vì điều gì mà tôi có cảm giác rấtlạ! Bỗng nhiên tôi tỉnh rượu, không còn hứng thú "tìm của lạ" như lúc ban đầu... và tôi quyết định ngồi nói chuyện với em, rồi tôi đã chủ động xin số của em!
Phải chăng là định mệnh?
Đầu tiên chỉ là những dòng tin nhắn vớ vẩn của những kẻ ăn chơi gặp nhau... nhưng rồi, những dòng tin nhắn ngày càng nhiều hơn vànhững cuộc điện thoại tâm sự hàng đêm làm cho chúng tôi thêm hiểu về nhau hơn.Em mở lòng kể cho tôi nghe về những cuộc đi "bay" thâu đêm của em... " Em đã nhắm mắt chấp nhận một cuộc sống tủi nhục, ê chề... để rồi hằng đêm, nước mắt em chảy ướt đẫm gối" . Chính sự chân tình trong những câu chuyện của em đã khiến tôi có một niềm thương cảm...
Cave có được yêu không anh?
Một ngày nọ, em bỗng hỏi tôi " Cave có được yêu không anh? ". Tôi ngỡ ngàng không biết trả lời sao với câu hỏi đó! Nhìn đôi mắt em ngân ngấn lệ vì sự im lặng của tôi khiến tôi cảm thấy xót xacho em quá!
Từ khi quen tôi, em không còn"bay" thâu đêm suốt sáng ở vũ trường nữa, cũng không đốt cháy mình trong những cuộc tìnhchớp nhoáng hay mua vui cho những gã khách hamtìm của lạ... em đã từ bỏ tất cả, chỉ vì tôi! Em không dám nói với tôi những điều đó và em đã âm thầm từ bỏ, âm thầm cố gắng để trở về làm một con người lương thiện... Một sáng nọ, khi vừa mở mắt, tôi vội vàng lấy điện thoại thì đọc được dòng tin nhắn ngắn ngủi của em " Em sẽ về quê! Em sẽ từ bỏ tất cả, từ bỏ luôn cảanh... Em không xứng đáng nhận được sự quan tâm của anh! Em xin lỗi.. ."
Đọc được những dòng tin nhắn ấy, lòng tôi thắt lại... Cảm giác hối hận trỗi dậy chỉ vì sự im lặngtrước câu hỏi của em "Cave có được yêu không anh?". Tôi hiểu, vì sự im lặng của mình mà tôi đã khiến em bị tổn thương rất sâu...
Tôi đã yêu cave
Những ngày tháng tiếp theo, tôi sống trong sự dằn vặt và nhớ thương em! Khi đó tôi mới chợt nhận ra rằng, em đã tồn tại trong trái timtôi từ lúc nào không hay biết... Tôi vùng dậy, chạy đi tìm em trong nỗi nhớ nhung khắc khoải...
Hỏi thăm những người bạn và đồng nghiệp cũcủa em, tôi đượcbiết là em đã từ bỏ công việc ở đó để về quê làm lại tất cả. Em muốn bắt đầulại cuộc sống của mình để người ta không còngọi em là "cave" nữa!
Tôi cảm thấy vui cho quyết định của em... nhưng rồi, lòng chợt nặng trĩu khi tự hỏi, mình có nên tìm em không?